Mong manh tình về – Thùy Chi, nhạc Đức Trí

Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua
Khi em lang thang bên anh đường chiều nắng xa
Nghe trong tim em còn muôn lời cám ơn, lời xin lỗi
Run run đôi vai em đau ngày nào bước đi
Tin yêu em trao cho anh mất đi sao đành
Nghe bao yêu thương lâu nay dặn lòng cố quên giờ lại thiết tha

Long lanh sương ru trong đêm một màu mắt nâu
Ánh mắt ấy vẫn chất chứa cả trời ước mơ
Em mơ tay trong tay nhau mình lại như chưa từng xa cách
Cho em hôn đôi mi anh ướt bao đêm rồi
Cho em ôm bao cô đơn thắt tim em gầy
Cho em yêu anh hơn xưa ngày buồn đã qua lại có nhau

Nhớ ngày nào mình giận hờn nhau phút ngây khờ
Lời nói lỡ mang đi tình yêu trách sao để mất nhau
Thế rồi một ngày kia nhận ra biết ta vụng dại
Người đã đến cho em quên đi nỗi đau ngày đó

Bao nhiêu cơn mơ em mơ chỉ để thấy anh
Bao nhiêu môi hôn dư âm ngọt ngào vẫn đây
Miên man tan trong vòng tay một hạnh phúc sao thật bình yên quá
Nắng vẫn khẽ hát âm áp đường chiều phố quen
Hương ai mong manh như sương giờ lại vấn vương
Run run đôi tim ngân lên, ngập ngừng khúc ca tình đắm say

Aside


Bộ ảnh đẹp sưu tầm từ trang Flickr của tác giả Dương Quốc Định.

Yếm và sen

Chuyen ba nguoi

Nói Với Người Sau – Anh Khang

Anh đang có những điều hạnh phúc nhất
Mà một thời tôi từng rất nâng niu
Kỷ niệm xưa dù ghi khắc bao nhiêu
Cũng nhạt dần chờ anh thay khác lại.

Xưa một lần anh tin vào mãi mãi
Tin vào người mà tôi-đã-từng-yêu
Dẫu tình thương có san sẻ ít nhiều
Ghen làm gì với một ngày quá cũ…?

Miền ký ức giờ yên lành ngoan ngủ
Tôi đâu dám trở về lay tỉnh những xôn xao
Nỗi nhớ đôi khi vẫn chạnh thức cồn cào
Nhưng cố giấu để chóng thành xa lạ

Người ấy và tôi đã rẽ về hai ngã
Có anh đi cùng, chắc sẽ ấm áp hơn
Người ấy của tôi sợ lắm những cô đơn
Nhớ nắm tay người đi đến cuối con đường,
anh hứa với tôi nhé!

Rồi sẽ đến ngày cả ba không còn trẻ
Tình cờ gặp lại khi tất cả đã nguôi ngoai
Anh sẽ thấy mình vẫn mãi là bờ vai
Còn tôi chỉ là niềm xót xa lẩn khuất

Đừng tự nghi hoặc tình yêu nào là duy nhất
Đừng nên cân đong hạnh phúc sau-trước được mất gì
Bởi luôn có số phận buộc người đến trước phải ra đi
Để người sau kịp đến khi hạnh phúc riêng dành cho một-thời-khắc-xứng-đáng.
(Anh Khoa – Trích Ngày trôi về phía cũ)

Hình ảnh

Whisky

Whisky Glass

“Ly whisky thứ hai luôn là thứ tôi thích nhất. Từ ly thứ ba trở đi, nó không còn vị gì nữa. Nó chỉ là một thứ gì đó để đổ vào dạ dày mà thôi”
(Haruki, Hoàng Nhật)

Đàn ông

Đàn ông

1. Sắc:

Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp.

Đàn ông đến để chúng ta chọn lựa, không phải đến để chọn lựa chúng ta. Vì vậy, hãy trở nên xinh đẹp. Đàn bà xấu vốn dĩ không có quà.

Chẳng hạn như cái tâm hồn đẹp của một khuôn mặt đa diện lồi bất đối xứng, rỗ rá xì mụn không phải là thứ họ quan tâm, không phải là loại phụ nữ có thể chứng tỏ được đẳng cấp của họ khi đi ngoài phố. Bất kể đứa con gái nào cũng có thể trở nên xinh đẹp. Quan trọng là có đủ tiền và có đủ sự đầu tư khôn ngoan trước sự kì diệu của công nghệ make up, công nghệ dao kéo và công nghệ silicon.

Đừng lợi dụng đàn ông như một công cụ ATM, nếu không muốn họ xem đàn bà chỉ là 1 thứ sextoy đa năng. Đừng tưởng mình lợi dụng được đàn ông, thứ gì còn có thể mua được bằng tiền thì đều còn quá rẻ, mọi sự trao đổi thân xác đều là khập khiễng.

2. Say:

Đàn ông thường bảo rằng không quan trọng chuyện trinh tiết, anh không quan tâm, anh là người bao dung, anh sẽ tha thứ cho em, bla bla bla. Nhưng về mặt phân tâm cảm giác mình là thằng ăn thừa là mặc cảm tâm lý sẽ được ghi nhận trong tầng sâu của vô thức. Khi không được ý thức kiềm giữ, khi say, khi tức giận, khi tự ái, khi ghen, chúng ta hãy sẵn sàng để chấp nhận tổn thương vì thứ không gọi là lỗi lầm nhưng được xem như lỗi lầm đó.

Hãy nhớ. Sau người đàn ông thứ nhất, mọi người đàn ông đến sau đều là thứ hai. Sự kể lể chi tiết, thành thực sẽ trở nên ngu xuẩn, vì khi người ta mãi băn khoăn về vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm và đạo đức của đầu bếp, ăn phở sẽ rất khó thấy ngon.

Con cá tự câu được bao giờ cũng ngon hơn con cá đi mua được. Đàn ông đánh đổi rất nhiều tiền hoặc nhiều thời gian không phải vì con cá mà họ muốn, mà là để thỏa mãn cảm giác chinh phục. Con cá ở chợ hay siêu thị hay nhà hàng hay là đẳng cấp thế nào thì cũng là con cá mua được. Đàn bà khôn ngoan phải là con cá được câu biết đớp đúng mồi.

3. Yêu:

Đừng quá ảo tưởng về những lời hứa của đàn ông. Ừ thì cứ tin, và quên nó đi.

Không có ai yêu ai mãi mãi. Về mặt sinh học, nồng độ dopamine trong tủy thượng thận và não phải, adrenalin, serotonin hay hormone hạnh phúc endorphine tăng cao tạo cảm giác mơ mộng, lâng lâng, xao xuyến, nhung nhớ của những người mới yêu nhau. Nhưng sự thật là những hormon này sẽ giảm dần và mất đi trong khoảng từ 1 đến 3 năm. Sau đó, chúng ta sống, chấp nhận nhau bằng hormone gắn kết và tình nghĩa ocytocine. Vì không thể chống lại quy luật, hãy chấp nhận nó

Đừng dày vò bản thân bằng niềm tin vào tình yêu bất diệt. Mong chờ xác suất may mắn 1 phần triệu triệu sẽ xảy đến như cổ tích hay sức sống các hormone tình yêu của mình sẽ là sự đột biến kì diệu ư? Ngu xuẩn.

Một khi tình yêu hết date. Hoặc là vứt bỏ, hoặc là chấp nhận, hoặc là đem tái chế, đừng mong chờ vào việc nâng cấp nó.

4. Đau:

Vết thương nào rồi cũng sẽ lành. Nhưng thời gian có thể sẽ không thể phẫu thuật thẩm mĩ được vết sẹo nó để lại trên tim.

Yêu thương, chiều chuộng và hy sinh quá mức, sẽ chỉ khiến cái gen khốn nạn trong mỗi thằng đàn ông trỗi dậy. Hi sinh bản thân chấp nhận đau khổ để người mình yêu hạnh phúc ư. Cao thượng hay là ngu dại. Đừng đòi hỏi sự biết ơn, khi người ta không cần và không thể hiểu nổi sự hi sinh của mình là cái chết tiệt gì.

Nếu có làm tổn thương một người đàn ông yêu thương mình. Cũng không cần phải có mặc cảm tội lỗi. Vì nếu không, chắc chắn một hay nhiều lần trong đời, hoặc họ sẽ làm tổn thương ta, hoặc làm tổn thương những người phụ nữ khác. Những gì mà một người con gái, một người phụ nữ, một người đàn bà, phải chịu đựng trong suốt cuộc đời, đủ để cho phép họ có được quyền ích kỉ và tự yêu mình như vậy.

Phụ nữ luôn luôn đúng. Và người đàn ông làm người đàn bà mình yêu phải đau, luôn luôn sai.

5. Phụ:

Phụ tình hay tình phụ thì cũng như nhau, cũng đau như nhau, cũng mất mát như nhau.

Không cần thiết phải làm đau một người phụ nữ khác vì một thằng đàn ông.

Đừng so đo tao là vợ, tao là người yêu, mày là tình nhân.

Khi có thể trong lòng người đàn ông đó, chúng ta không là cái đinh gỉ gì. Ở vai nào thì phụ nữ cũng đều đáng thương như nhau cả. Đến trước hay đến sau thì cũng sẽ thương tổn, cái đàn ông yêu nhất chính là bản thân họ.

Hãy bỏ ra vài tiếng làm tóc, trang điểm, diện áo váy để mình trở nên xinh đẹp hơn trước khi đến gặp tình nhân của chồng. Hãy tỏ ra bình tĩnh, thông minh và đừng để họ nhìn thấy sự bất lực của mình trong ánh mắt, trên những nếp nhăn, những ngấn mỡ thừa và sự mệt mỏi, khổ đau trên gương mặt.

Vòng tay này có thể ôm siết, bờ môi này có thể nồng nàn, lời nói này có thể ngọt ngào, con người này có thể từng yêu ta say đắm, thì cũng có thể như thế với người phụ nữ khác. Đừng có cái tham vọng điên cuồng rằng có thể giữ người đàn ông mình yêu bên cạnh mình đến suốt cuộc đời

6. Dục:

Đối với đàn ông, đôi khi món lạ cũng là món ngon. Nướng thịt trước các anh tu hành thì không khiến vồ vào ăn thì nước miếng cũng lênh láng. Nhưng chẳng ai đổi cơm để ăn thịt nướng suốt đời cả. Người đàn ông khôn ngoan chỉ muốn có thêm, họ không muốn đánh đổi.

Vì không thể trói buộc sự chung thủy của một người đàn ông suốt đời. Hãy cảm thấy may mắn nếu người đàn ông của mình ăn vụng chuyên nghiệp, an toàn, sạch sẽ và kín đáo. Ví dụ biết là chỉ sử dụng condom tự mua, biết về HIV/AIDS, STDs, hay rằng giang mai là bệnh có thể lây qua đường miệng, cách dò camera ở khách sạn…. Ôi nghề chơi cũng lắm công phu !

Không cần thiết phí tiền phí giờ nằm đau đớn ở thẩm mĩ viện, để căng da mặt để hút mỡ để nâng ngực, phải rủ rỉ nhau các tuyệt chiêu các tư thế mới lạ trên giường để giữ chồng. Lúc thì sushi lúc là cơm chiên dương châu lúc cơm trắng muối mè, chán quá thì nấu ra thành cháo, thì cũng gọi là đổi mới đấy, nhưng cuối cùng chúng ta vẫn cơm là cơm. Chúng ta không thể là cái buffet mà họ muốn.

Quá ghen tuông hay quá tin tưởng đều là sai lầm. Thỉnh thoảng hãy dò ra những nick lạ từng sign in trong máy tính của chồng, và search chúng trên google. Biết đâu sẽ nhìn thấy chồng mình đang trên web đen nào đó chia sẻ kinh nghiệm chăn rau, viết report mây mưa, xin share hàng hay review về gấu nhà mình.

“Make love” và “have sex” là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Là điều không phải đàn ông nào cũng hiểu. Rồi thì họ quên dần những cái nắm tay, những cái ôm siết, những nụ hôn nhẹ nhàng, đàn bà với họ trở thành con búp bê đã cũ, đã biết quên dần những va chạm ấm áp.

7. Rỗng:

Việc phải sống suốt đời với một người đàn ông thật đáng sợ. Mỗi ngày lại thấy họ càng lúc càng xa lạ, càng khác với chính họ những ngày đầu tiên mình yêu.

Không thể chịu đựng cuộc sống mà tình yêu cứ ngày càng nhạt toét. Loanh quanh trong bếp, chăm sóc con cái, nhận chút thương hại và quan tâm của chồng như sự ban ơn.

Bỏ mặc mình già đi, béo lên và lôi thôi, cáu gắt vì tối mặt hầu hạ chồng con, rồi lại lo lắng nghĩ xem làm thế nào để chồng không chê không chán, không tìm đến những cái giường khác, trẻ trung và hấp dẫn hơn.

Đừng tự hãnh diện và ngụy biện cho tất cả rằng mình đã hi sinh, đã rất cao thượng, rằng mình vì gia đình, vì các con. Ai cần, ai quan tâm. Với tôi một khi tình yêu cho kẻ khác không còn nữa, tôi sẽ yêu chính tôi, kể cả con cái hay mấy mẩu giấy kết hôn, đều vô nghĩa như nhau.

Mỗi chúng ta đều chỉ sinh ra một lần và chỉ có một cuộc đời để sống. Chúng ta không có quyền buộc mình hi sinh vì kẻ khác. Nhất là trong cái xã hội loài người lạc hậu mà tự gọi mình là hiện đại, luôn đánh giá và tôn vinh phụ nữ bằng những gì họ đã hi sinh cho đàn ông. Thật mị dân.

8. Buông:

Thứ gì có thể cầm lên được, thì phải bỏ xuống được.

Một khi muốn buông bỏ, mọi lý do đều trở nên hợp lý. Đừng trách móc bằng những lời hứa xưa cũ, khi ấy họ thật sự đã được tẩy não, đã quên rồi.

Thứ gì vỡ rồi thì đừng cố chắp vá, chỉ làm cứa máu tim, chỉ làm chúng ta trở nên đáng thương và thảm hại. Thay vì vùi mặt trong chăn gối khóc lóc sưng mắt và đầu tóc rối bù, thay vì chờ đợi và tìm kiếm như con ngốc, tự hủy hoại bản thân bằng nuối tiếc và đau thương. Sự tự trọng bao giờ cũng làm cho chúng ta đẹp hơn, cao hơn kẻ khác.

Sự căm hận không phải là chọn lựa thông thái. Sự trả thù ngọt ngào nhất trong tình yêu đó là lãng quên.

Mười ngón tay siết không đủ để giữ được nhau.

(Sưu tầm, tựa do Buratinodl đặt)

By Buratinodl Posted in post Tagged

No One Knows Who I Am – Jekyll & Hyde

LUCY:
Look at me,
And tell me who I am.
Why I am
What I am.

Call me a fool,
And it’s true I am.
I don’t know
Who I am.

It’s such a shame,
I’m such a sham.
No one knows
Who I am.

Am I the face of the future?
Am I the face of the past?
Am I the one who must finish last?

Look at me,
And tell me who I am,
Why I am
What I am.

Will I survive?
Who will give a damn,
If no one knows
Who I am?

Nobody knows -
Not even you -
No one knows who I am…

Một bài hát rất tâm trạng, và lại đang rất phù hợp với tâm trạng.

Em

Em

Em chẳng còn con gái nữa đâu anh
Tóc em chẳng còn xanh như màu áo
Trái tim em, cũng đôi lần đổ máu
Cũng biết cười
Trơ tráo
Lọc lừa nhau

Em chẳng còn lạ lẫm với thương đau
Miệng em cũng thuộc làu câu dối trá
Đối với em, tình không là tất cả
Em bận kiếm tiền
Và vất vả
Mưu sinh

Em chẳng còn mơ mộng những linh tinh
Không níu lấy bóng hình không – giữ – được
Em quên khóc, quên buồn, quên nhu nhược
Em phải chạy từng giờ
Đánh cược
Với thời gian

Em chẳng còn thả nỗi nhớ đi hoang
Và chẳng thiết cái gì là lãng mạn
Cảm xúc trong em, đã gần khô cạn
Vì cái gì
Vẫn vô hạn
Yêu em?

Em chẳng còn là cô bé lọ lem
Chẳng vì kẹo, vì kem mà cười tít
Em vẫn khóc, vẫn cười
Nhưng là diễn kịch
Vì cái gì
Vẫn mờ mịt
Tin em?

Em chẳng còn bởi nghịch mà lấm lem
Chẳng để mi mình
Phải ướt mèm
Nước mắt.
Vì mỗi thứ trên người em
Đều rất đắt
Nên chẳng bao giờ
Em gieo rắc lung tung.

Em chẳng còn biết mơ mộng nhớ nhung
Chẳng thờ phụng
Cái gọi là “Tình Yêu” nữa
Trái tim em
Nay đã tàn
Đóm lửa
Anh vẫn còn muốn chữa nó lành sao?

Đến đây anh,
Một lần nữa yêu nhau
Để em biết, khát khao xưa
Còn sống
Đến đây anh
Ta ươm từng mầm mống
Để yêu thương
Từ đất
Nảy chồi lên

Đến ôm em, cho lòng hết chênh vênh
Hạnh phúc sẽ lâu bền,
Em tin thế.
Để sau này, với cháu con
Em kể
Ba Mẹ từng gặp trễ
Nhưng chưa hề
Rời xa

(SHARK-DC)

By Buratinodl Posted in post Tagged

Trú mưa

Sài Gòn mưa suốt cả buổi tối, đứng dưới mái hiên nhà hàng chợt rất nhớ bài “Trú mưa”. Bài hát là lời của cô gái gặp lại người yêu xưa ở đường chờ tàu:

“- Em từ dạo ấy thế nào?”
“- Em ổn”
“- Một tách trà nhé, nhanh thôi, xe điện cũng sắp đến!”
Anh bỏ hai viên đường vào tách cà phê.
“Anh vẫn thế”, tôi nghĩ, chợt mỉm cười và đưa tay vuốt tóc. “Kì lạ nhỉ! Lý do mình chia tay ngày ấy chỉ vì còn quá trẻ. Chúng mình đã tha thứ cho nhau. Em đã rất yêu anh, nhưng giờ đây cả hai đều theo đuổi những giấc mơ riêng.”
“- Cuộc gặp gỡ đáng yêu anh nhỉ!” – của hai người trú mưa.

Ốc sên và cơn mưa

Những bức ảnh macro về những con ốc sên và côn trùng trong cơn mưa tuyệt đẹp của tác giả Vadim Trunov (Nga).

This slideshow requires JavaScript.

Ảnh gốc tại Telegraph.co.uk